Em người yêu dâm loàn vừa blowjobs vừa handjob cho tôi bao phê

Anh đi cùng em tối nay, mình giải quyết dứt điểm, em đừng lo.”
Thư run, ngước lên nhìn anh, “Anh, em sợ hắn làm gì anh, em không muốn anh nguy hiểm vì em.” Hoàng cười nhẹ, nụ cười ấm áp như ánh nắng hiếm hoi giữa ngày đông lạnh, anh kéo cô vào lòng, “Em yêu, anh không để ai động vào em nữa, tin anh, mình sẽ vượt qua.” Thư gật đầu, áp mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn của anh, lòng cô ấm lên bởi tình yêu to lớn ấy, “Anh mạnh mẽ quá, em không xứng với anh.” Nhưng sâu trong tâm trí, hình ảnh Nam dưới ánh đèn phòng khám lại lướt qua, bàn tay hắn miết lên đùi cô, hơi thở hắn phả vào tai, và lồn cô lại rỉ nước, một cảm giác vừa kinh tởm vừa kích thích mà cô không thể kiểm soát, “Sao mình vẫn nghĩ tới, mình điên rồi sao?”
Chiều tà buông xuống, bầu trời chuyển sang màu xám đậm, những đám mây dày đặc trôi chậm như mang theo nỗi u uất không lời. Màn hình sáng lên, dòng tin nhắn từ số lạ hiện rõ: “Thư, anh Nam bảo tối nay gặp ở công viên nhỏ gần nhà, 8 giờ, không thì Hoàng nhận ảnh nhà hàng.” Thư giật mình, tay run làm điện thoại rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc. Thư mặc chiếc áo khoác mỏng màu xám, đôi tay đẩy xe nôi bé Ngọc, bánh xe lăn đều trên sỏi phát ra tiếng “lọc cọc” nhỏ, cô bước chậm rãi, lòng nặng trĩu như mang theo cả thế giới trên vai, “Mình phải mạnh mẽ, có anh bên cạnh rồi, không được sợ nữa.”
Hoàng đi sau, cách cô vài mét, chiếc áo khoác đen hòa lẫn vào bóng cây, đôi giày thể thao bước nhẹ nhàng không tiếng động, anh giữ khoảng cách để theo dõi mà không bị phát hiện.